Chương 2 / 9

Tường An

Tường An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Tường An
Chỉ số ở chương 2
Sinh Lực65/100
Kỹ Năng90/100
May Mắn52/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Bà lão làng
thiện cảm
Nguyễn Thế Dân
biết ơn và lo lắng
Trần Quốc Đạt
chưa rõ
Người đàn ông lạ
chưa rõ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 6

BẠN ĐÃ CHỌN

Theo anh ta đến một hang động gần đó — có thể an toàn, có thể là cạm bẫy.

Tôi gật đầu, đánh liều theo Nguyễn Thế Dân men theo bờ sông khoảng dặm. Trời nhá nhem tối thì anh ta dừng trước một vách đá dựng đứng, lách qua khe đá hẹp — phía trong là một hang động rộng, khô ráo, có sẵn đống tro và cây khô.

“Đây là chỗ ta từng ở khi đi săn,” — Thế Dân nói, bắt đầu nhóm lửa. Lửa bùng lên, hắt bóng hai đứa lên vách đá. Anh ta nhìn tôi chăm chú: “Cô nói thật đi — người làng Phù Sa không ai nói giọng như cô. Với lại, tay cô trắng trẻo, không phải tay con gái làm ruộng.”

Lửa lách tách. Tay anh ta lại đặt lên chuôi dao.

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực +2
Lượt 7

BẠN ĐÃ CHỌN

Cười xòa, thừa nhận mình không phải người làng Phù Sa, nhưng không có ác ý — bán sự thật một nửa.

Tôi cười xòa, giơ hai tay đầu hàng: “Anh mắt tinh thật. Tôi không phải người làng Phù Sa. Thú thật… tôi cũng chẳng biết mình là ai. Tỉnh dậy đã thấy nằm dưới gốc cây, mặc bộ đồ kỳ quái, rồi bị lính đuổi. Tôi chỉ muốn sống sót thôi, không có ác ý với anh.”

Nguyễn Thế Dân nhìn tôi chăm chú, lửa bập bùng soi rõ gương mặt anh ta đầy suy tư. Cuối cùng, anh ta thở dài, buông tay khỏi dao: “Lạ thật. Nhưng ta tin cô. Dù sao, kẻ có ác ý sẽ không nhảy xuống sông cứu người lạ.” Anh ta nhóm lại đống lửa, giọng trầm xuống: “Tối nay ngủ đây, sáng mai ta sẽ chỉ đường cho cô ra khỏi vùng nguy hiểm. Nhưng ta phải lên kinh thành gấp.”

Bên ngoài hang, tiếng cú vọ kéo dài não nuột. Từ xa vọng lại tiếng chân người và tiếng gọi nhau rời rạc — lính vẫn còn lùng sục.

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực +2
Lượt 8

BẠN ĐÃ CHỌN

Ngủ trước, để sáng mai tính — dành sức cho ngày mới.

Tôi gật đầu, kéo mấy cọng rơm khô trải ra góc hang, nằm vật xuống. Mệt lả. Dù trong lòng còn trăm mối ngổn ngang nhưng cơ thể đã đòi nghỉ ngơi. Trước khi nhắm mắt, tôi liếc thấy Nguyễn Thế Dân ngồi bó gối bên đống lửa, tay vân vê con dao găm, mắt nhìn vào khoảng không vô định. Anh ta có vẻ đang cân đo điều gì đó.

Giấc ngủ chập chờn, đầy những giấc mơ hỗn loạn về những cánh đồng lúa, bộ pyjama hồng và khuôn mặt lấm lem của Thế Dân.

Sáng hôm sau, tôi giật mình tỉnh dậy vì tiếng la hét từ ngoài cửa hang. Bên cạnh, Nguyễn Thế Dân đã biến mất. Thay vào đó, một người đàn ông mặc áo đen, mặt bịt kín, đang đứng chắn ngang lối ra, tay cầm một lá thư.

“Nguyễn Thế Dân đã bị bắt. Hắn kịp đưa thứ này cho cô trước khi bị lôi đi. Mau đọc rồi quyết định.” — Giọng người lạ khàn đặc.

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực +1
Lượt 9

BẠN ĐÃ CHỌN

Lùi lại, đề phòng — hỏi người lạ là ai và tại sao Thế Dân lại tin người này.

Tôi lùi sâu vào góc hang, tay quờ quạng tìm thứ gì đó làm vũ khí. “Khoan đã! Anh là ai? Sao tôi biết anh không phải người của bọn phản bội? Thế Dân vừa mới bị bắt, tự nhiên anh xuất hiện với lá thư — nghe vô lý quá!”

Người áo đen khựng lại, rồi bật cười khô khốc. Hắn hạ khăn che mặt xuống — một gương mặt trung niên khắc khổ, mắt sắc như diều hâu. “Khôn đấy. Ta là Trần Quốc Đạt — thị vệ của Thái sư. Thế Dân là học trò cũ của ta. Hắn đưa thư này cho ta từ tối qua, dặn nếu hắn không thoát được thì trao cho cô.” Hắn ném lá thư xuống đất giữa hai người: “Đọc hay không, tùy cô. Nhưng lính sắp lùng tới hang này rồi.”

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực 2
Lượt 10

BẠN ĐÃ CHỌN

Cúi xuống nhặt thư, đọc nhanh rồi hỏi hắn đường thoát.

Tôi cúi xuống nhặt lá thư, mắt vẫn không rời người đàn ông lạ. Mở ra đọc lướt — nét chữ nguệch ngoạc, vội vàng: “Chúng có nội gián trong triều. Kẻ chủ mưu là…” — Đoạn sau bị nhòe nước, không đọc được. Chữ ký của Nguyễn Thế Dân.

Tôi ngẩng lên: “Thư bị nhòe mất đoạn cuối. Anh biết đường nào thoát khỏi đây không? Lính sắp tới nơi rồi.”

Trần Quốc Đạt nhíu mày, chỉ tay về phía khe đá sâu trong hang: “Cuối hang có lối thông ra khe núi, đi bộ nửa ngày sẽ tới làng Bạch Hạc. Ở đó có người của ta. Đi nhanh lên!”

Kỹ Năng +2May Mắn 2Sinh Lực 1
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.