Chương 3 / 9
Tường An
Tường An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Chạy ngay vào khe đá — tin tưởng Trần Quốc Đạt, thoát thân trước mắt.
Tôi không chần chừ thêm, cầm chặt lá thư, lao vào khe đá tối om. Hai bên vách đá lởm chởm, lạnh ngắt. Phía sau vọng lại tiếng lính hò hét, tiếng Trần Quốc Đạt nói lớn: “Không có ai trong này! Chạy ra phía bờ sông rồi!”
Tiếng bước chân rầm rập xa dần. Tôi thở phào, men theo khe đá chừng một khắc thì thấy ánh sáng cuối đường. Chui ra, trước mắt là một thung lũng nhỏ, mờ sương, có con đường mòn uốn lượn qua những đồi cỏ tranh. Phía xa xa, lờ mờ mái ngói đỏ của một ngôi làng — làng Bạch Hạc.
Đang lần đường xuống dốc, tôi chợt nghe tiếng ai đó nói từ phía bụi cây gần đó: “Cô là người của Quốc Đạt phái tới?” — Một giọng nam trầm, lạ hoắc.
BẠN ĐÃ CHỌN
Thận trọng đáp: “Phải, tôi có thư của Nguyễn Thế Dân.” — thăm dò đối phương.
Tôi dừng lại, tay vô thức đặt lên ngực nơi giấu lá thư, giọng cố giữ bình tĩnh: “Phải, tôi có thư của Nguyễn Thế Dân. Anh là ai?”
Im lặng một thoáng. Rồi từ bụi cây, một người đàn ông trẻ bước ra, áo nâu sồng, chân đất, tay cầm một cây gậy tre. Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi gật gù: “Tôi là người của làng Bạch Hạc. Quốc Đạt huynh báo trước có khách. Mời cô đi theo tôi.”
Anh ta quay lưng bước về phía làng, nhưng tôi để ý thấy anh ta liếc nhanh về phía lùm cây bên trái — nơi có bóng người lấp ló. Có ít nhất hai người nữa đang mai phục.
BẠN ĐÃ CHỌN
Đi theo anh ta, nhưng quan sát kỹ đường đi và tay chân anh ta — sẵn sàng chạy.
Tôi gật đầu, bước theo người đàn ông áo nâu. Mắt liếc nhanh xuống bàn chân anh ta — lớp chai dày, ngón chân bám chặt mặt đất, dáng đi uyển chuyển như người từng luyện võ. Tay phải anh ta cầm gậy tre, nhưng tay trái hơi khum lại, sẵn sàng rút thứ gì đó từ thắt lưng. Có vấn đề.
Chúng tôi đi qua một con đường mòn len lỏi giữa những ruộng bậc thang. Anh ta không nói gì, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn tôi qua vai. Càng vào sâu trong thung lũng, tôi càng cảm thấy bất an — những lùm cây hai bên đường có quá nhiều chỗ để mai phục.
Đột nhiên, anh ta dừng lại, quay ngoắt về phía tôi: “Cô cầm thư của Thế Dân thật chứ? Hay là của bọn phản bội gửi?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Nói thẳng: “Thư thật, nhưng bị nhòe mất tên kẻ chủ mưu. Anh biết gì không?”
Người đàn ông áo nâu nhíu mày, mắt đảo nhanh về phía lùm cây bên trái rồi lại nhìn tôi. Hắn cười nhạt: “Bị nhòe? Tiện quá nhỉ. Tên đó là Trần Quốc Đạt — chính người đã sai tôi ra đón cô đây. Hắn ta mới là nội gián thực sự.”
Tôi sững người. Trần Quốc Đạt — người vừa chỉ đường cho tôi, người tự xưng là thầy cũ của Thế Dân — lại là kẻ chủ mưu? Hay người trước mặt đang nói dối?
Từ trong lùm cây, một giọng nói khác vang lên, trầm và quen thuộc: “Đừng nghe hắn, cô gái. Ta mới là người thật.” — Trần Quốc Đạt bước ra, tay cầm thanh kiếm đã rút khỏi vỏ.
BẠN ĐÃ CHỌN
Chạy ngược lên đồi, không tin ai cả — tự bảo toàn tính mạng.
Tôi không chần chừ thêm một giây nào nữa. Trong đầu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Sống đã! Tôi quay ngoắt, phóng như bay ngược lên con dốc vừa đi xuống. Tiếng gió rít bên tai, tiếng chân đạp lên đá lởm chởm. Phía sau, hai giọng nói vọng lên gần như cùng lúc: “Đứng lại!” — “Bắt lấy nó!”
Tôi không dám ngoảnh đầu. Phổi bỏng rát. Chân tay rã rời. Nhưng tôi biết, nếu dừng lại, tôi sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai.
Bỗng nhiên, mặt đất dưới chân tôi sụp xuống. Một cái bẫy thú cũ được phủ kín bằng lá khô. Tôi hét lên, rơi tự do vào bóng tối. Cú tiếp đất đau điếng, nhưng may mắn là nền đất mềm. Trên miệng hố, ánh sáng ban ngày thu nhỏ dần, kèm theo tiếng bước chân đang đến gần.
Tôi nằm sóng soài dưới đáy hố, đau đớn và hoang mang. Trên kia, kẻ thù đang tới. Dưới này, tôi mắc kẹt.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



