Chương 4 / 9

Tường An

Tường An · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Tường An
Chỉ số ở chương 4
Sinh Lực33/100
Kỹ Năng95/100
May Mắn32/100

Mục tiêu

Sống tự do, không ràng buộc

Quan hệ

Bà lão làng
thiện cảm
Nguyễn Thế Dân
biết ơn và lo lắng
Trần Quốc Đạt
thù địch
Người đàn ông lạ
thù địch

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 16

BẠN ĐÃ CHỌN

Rút lá thư ra, dùng ánh sáng le lói từ miệng hố để đọc lại, tìm manh mối bị bỏ sót.

Tôi run run rút lá thư từ trong ngực ra, đưa lên hứng chút ánh sáng yếu ớt từ miệng hố. Nét chữ nguệch ngoạc của Nguyễn Thế Dân hiện ra rõ hơn một chút. Tôi nheo mắt, cố đọc từng chữ: “Chúng có nội gián trong triều. Kẻ chủ mưu là… phủ… Trấn… Yên…”

Đoạn cuối vẫn nhòe, nhưng tôi nhận ra một chi tiết nhỏ — ở mép giấy, có một vết mực hình móng tay cào, như thể người viết đã cố gắng viết vội trước khi bị ai đó giật lấy. Phía dưới cùng, một chữ ký nguệch ngoạc nhưng có thể đọc được: “Thế Dân — phủ Trấn Yên.”

Từ trên miệng hố, tiếng người thì thầm vọng xuống: “Nó ở dưới đó. Thả dây xuống hay đốt?” Một giọng khác đáp: “Kéo lên. Còn cần nó để hỏi.”

May Mắn 2Sinh Lực 2

Bạn có thể thay đổi kết cục

Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.

Thử ngay
Lượt 17

BẠN ĐÃ CHỌN

Dùng tay moi đất dưới đáy hố, tìm đường đào thoát — liều một phen.

Tôi quỳ xuống, móng tay cắm vào lớp đất dưới đáy hố. Đất ẩm, tơi xốp — dấu hiệu của một đường hầm chuột hoặc hang động ngầm nào đó. Tôi đào điên cuồng, mặc kệ móng tay rách toạc, mặc kệ tiếng động trên kia. Đất vun sang hai bên, tôi mò thấy một cái hốc nhỏ, đủ để chui vào.

Phía trên, một cái đầu thò xuống: “Nó đào thoát kìa! Bắt lấy!” Một mũi tên cắm phập xuống ngay cạnh chân tôi.

Tôi rú lên, vội vã chui đầu vào hang đất tối om, lòng dạ hỗn độn. Đường hầm ngoằn ngoèo, chật hẹp, có lúc tôi tưởng mình kẹt cứng. Nhưng rồi một luồng khí lạnh thổi vào mặt — phía trước có lối ra.

Tôi bò ra khỏi hang, đứng dậy trong một khu rừng rậm rạp, hoàn toàn lạ lẫm. Mặt trời đã lên cao, xuyên qua những tán cây cổ thụ. Xa xa, tôi nghe tiếng chó sủa và tiếng người hò hét — chúng vẫn đang lùng tôi.

May Mắn 2Sinh Lực 3
Lượt 18

BẠN ĐÃ CHỌN

Lần theo dòng suối nhỏ gần đó — đi dưới nước để xóa dấu vết.

Tôi lao xuống dòng suối, nước lạnh buốt ngập đến đầu gối. Vội vã lội ngược dòng, từng bước nặng nhọc trên những viên đá trơn trượt. Nước cuốn đi mọi dấu vết tôi để lại trên bờ. Đi được một quãng, tôi thấy một gốc cây cổ thụ lớn đổ ngang dòng suối, tạo thành một cái hốc kín đáo dưới tán rễ chằng chịt. Tôi chui vào, nép mình trong bóng tối ẩm ướt.

Tiếng chó sủa và tiếng người hò hét vọng từ xa, rồi dần xa hẳn về phía hạ nguồn. Tôi thở phào, người run lên vì lạnh. Đang định chui ra thì nghe tiếng động sột soạt ngay trên đầu — có ai đó đang đứng trên thân cây đổ, nhìn xuống dòng suối.

“Xuống dưới đó mà tìm. Nó không thể đi xa được đâu.” — Giọng người đàn ông áo nâu.

May Mắn 2Sinh Lực 2
Lượt 19

BẠN ĐÃ CHỌN

Lén nhặt một cành cây khô, chuẩn bị đánh bất ngờ nếu bị phát hiện — phòng thủ.

Tay tôi mò mẫm dưới nước, chạm phải một cành cây khô khá chắc. Tôi nắm chặt nó, nép sâu vào hốc rễ, tim đập thình thịch. Bóng người trên thân cây đổ vẫn đứng đó, không nhúc nhích. Hắn đang quan sát.

Một lúc sau, hắn nhảy xuống suối, nước bắn tung tóe. Tôi nín thở, siết chặt cành cây. Hắn lội dọc bờ suối, mắt lướt qua gốc cây tôi đang trốn. Một giây… hai giây… hắn đi qua. Tôi thở phào nhẹ nhõm.

Khi tiếng bước chân xa dần, tôi mới dám chui ra. Trời đã xế chiều, bóng rừng đổ dài. Tôi ướt sũng, đói lả, và hoàn toàn lạc đường. Phía trước là một lối mòn nhỏ, một bên dẫn lên đồi, một bên uốn lượn xuống thung lũng tối mờ.

May Mắn 2Sinh Lực 3
Lượt 20

BẠN ĐÃ CHỌN

Leo lên đồi để quan sát địa hình — tìm làng mạc hay đường đi.

Tôi hít một hơi sâu, rồi bắt đầu leo lên ngọn đồi phía trước. Tay chân rã rời, bụng đói meo, nhưng lòng đầy quyết tâm. Tôi phải biết mình đang ở đâu, phải tìm ra lối thoát.

Leo lên đến đỉnh, tôi thở hổn hển, đổ người xuống một tảng đá phủ đầy rêu. Trước mắt tôi là một khung cảnh ngoạn mục: cả một thung lũng rộng lớn trải dài dưới chân đồi, những dải ruộng bậc thang xanh mướt uốn lượn như dải lụa, một dòng sông lấp lánh chảy xa tít. Và ở phía chân trời, thấp thoáng bóng những mái ngói đỏ và một ngôi chùa cổ kính.

Đó là một làng mạc trù phú. Nhưng tôi không dám vội mừng. Từ xa, tôi thấy một đoàn người đang di chuyển trên con đường đất dẫn vào làng. Họ mặc áo đen, đi thành hàng, như thể đang áp giải ai đó.

May Mắn 2Sinh Lực 2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.