Chương 5 / 9
Tường An
Tường An · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống tự do, không ràng buộc
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Tường An từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Tìm đường vòng xuống làng, len lỏi vào khu chợ để hòa nhập và nghe ngóng tin tức.
Tôi men theo sườn đồi, tìm một lối mòn dẫn xuống làng. Đến chân đồi, tôi thấy một khu chợ nhộn nhịp ngay ven làng — những quầy hàng bày bán rau củ, vải vóc, đồ gốm, và cả mấy quán rượu nhỏ. Tôi cố làm ra vẻ tự nhiên, len lỏi vào dòng người mua bán. Tiếng rao hàng, tiếng mặc cả, tiếng cười nói xôn xao.
Tôi dừng lại trước một quán nước, gọi một bát trà nóng. Bà chủ quán nhìn tôi đầy dò hỏi: “Con gái lạ mặt nhỉ? Đi đâu mà giờ này còn lang thang?” Tôi cười trừ, đáp: “Cháu đi lạc, về quê ngoại ở làng bên. Bà có biết làng này tên gì không ạ?”
Bà chủ quán xuýt xoa: “Đây là làng Bạch Hạc con ạ. Mà làng này đang có biến. Sáng nay quan quân về bắt mấy người trong làng đi, bảo là có gian tế. Không khí căng thẳng lắm.”
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi bà chủ quán về những người bị bắt — có phải là Nguyễn Thế Dân không?
Bà chủ quán liếc nhanh xung quanh rồi ghé sát vào tôi, giọng thì thầm: “Nghe nói họ bắt được một người từ phủ Trấn Yên, trẻ lắm, mặt mũi khôi ngô. Giờ giam ở dinh quan huyện chờ xét hỏi. Làng xôn xao lắm, ai cũng bảo người đó là gian tế thật hay bị hãm hại.”
Tim tôi nhảy lên một nhịp. Nguyễn Thế Dân! Chắc chắn là anh ta rồi. Họ đã bắt được anh ta trước khi anh ta kịp lên kinh thành. Tôi phải làm gì đó. Nhưng nếu tôi đến dinh quan huyện, tôi sẽ lộ mặt ngay.
Bà chủ quán nhìn tôi đầy ẩn ý: “Con quen người đó à? Mà sao con lại hỏi kỹ thế?”
BẠN ĐÃ CHỌN
Phủ nhận, nói chỉ tò mò chuyện làng xã — rồi nhanh chóng chuồn khỏi quán.
Tôi cười trừ, xua tay: “Dạ không, cháu chỉ tò mò thôi ạ. Làng xã có biến, ai chẳng muốn biết chuyện gì đang xảy ra.” Tôi uống vội ngụm trà cuối, đặt mấy đồng tiền lẻ lên bàn rồi đứng dậy. “Cháu xin phép đi tìm nhà bà ngoại đây.”
Bà chủ quán nhìn tôi với ánh mắt hơi nghi hoặc nhưng không nói thêm. Tôi nhanh chóng lẫn vào dòng người, len lỏi ra khỏi khu chợ. Đi được một đoạn, tôi nép vào một góc tường, quan sát. Đằng sau quán nước, một người đàn ông đang nói chuyện với bà chủ, chỉ tay về phía tôi. Tôi bị theo dõi!
BẠN ĐÃ CHỌN
Giả vờ vào một quán bán vải, mua đồ để cắt đuôi.
Tôi nhanh chóng rẽ vào một quán bán vải ngay bên đường. Trong quán, những cuộn vải thô, lụa, gấm xếp chồng lên nhau. Tôi cố tỏ ra tự nhiên, vờ mân mê mấy tấm vải nâu, hỏi giá với bà chủ. Bà chủ quán nhiệt tình, giới thiệu đủ loại. Qua khe cửa, tôi thấy người đàn ông lướt qua, nhìn vào trong, rồi đi tiếp.
Tôi thở phào, mua vội một cuộn vải nâu nhỏ rồi bước ra từ cửa sau. Con hẻm nhỏ dẫn ra một con đường đất vắng vẻ, hai bên là những rặng tre cao vút. Tôi rảo bước nhanh. Đầu óc quay cuồng — Thế Dân đang bị giam, kẻ nội gián chưa rõ mặt, và tôi đang bị săn đuổi bởi ít nhất hai phe.
Phía cuối con đường, tôi thấy một ngôi chùa cổ kính ẩn mình dưới bóng cây đa. Cánh cổng gỗ lim đóng chặt.
BẠN ĐÃ CHỌN
Trèo lên cây đa trước cổng chùa, ẩn mình quan sát — chờ tối rồi hành động.
Tôi nhìn quanh, chọn một cây đa cổ thụ có tán lá sum suê ngay trước cổng chùa. Tay chân rã rời nhưng tôi cố leo lên, tìm một cành vững chãi ngồi nép vào thân cây. Lá đa dày, rủ xuống che kín người tôi. Từ trên cao, tôi quan sát toàn bộ con đường dẫn vào chùa và một góc làng.
Nắng tắt dần. Bóng chiều đổ dài. Tiếng chợ xa dần, thay vào đó là tiếng ếch nhái bắt đầu vọng lên từ những ruộng lúa. Tôi thấy ba người đàn ông lạ mặt đi qua cổng chùa, dừng lại nhìn quanh rồi lắc đầu, đi tiếp. Đến khi trời nhá nhem, một cánh cửa nhỏ bên hông chùa hé mở. Một tiểu sa di thò đầu ra, nhìn trái nhìn phải, rồi vẫy tay ra hiệu với ai đó trong bóng tối.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



