Chương 2 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Kiểm tra lại căn hộ kỹ lưỡng — biết đâu còn thây ma khác ẩn nấp trong phòng ngủ hoặc nhà vệ sinh
Tôi siết chặt dao găm, từng bước tiến về phía phòng ngủ. Cánh cửa hé mở, để lộ một khoảng tối om. Tôi dùng chân đẩy nhẹ — cánh cửa bật tung ra. Phòng trống, chăn gối xáo trộn, tủ quần áo mở toang. Không có thây ma. Tôi thở phào, nhưng chưa dám chủ quan. Lục soát nhanh tủ, tôi tìm thấy một túi ngủ nhỏ và một hộp bánh quy còn nguyên. Nhà vệ sinh cũng sạch sẽ, chỉ có vài vệt máu khô trên bồn rửa mặt — có lẽ chủ nhân đã bị biến đổi ngay tại bếp.
Tôi quay ra phòng khách thì nghe tiếng gõ cửa. Ba tiếng, đều đặn. Qua lỗ nhìn, tôi thấy một người đàn ông cao ráo, mặc áo khoác đen, tay cầm súng ngắn. Hắn nhìn thẳng vào ống kính, khẽ gật đầu. Minh đã đến.
BẠN ĐÃ CHỌN
Hỏi vọng qua cửa: "Sao tôi biết anh không phải người xấu? Kể tên chủ căn hộ này cho tôi nghe!"
Tôi áp sát vào cánh cửa, giọng cố tỏ ra cứng rắn dù tim đập thình thịch: "Sao tôi biết anh không phải người xấu? Kể tên chủ căn hộ này cho tôi nghe!" Bên ngoài im lặng vài giây, rồi giọng Minh vọng lên, bình thản đến lạ: "Bà chủ tên Nguyễn Thị Lan, 56 tuổi, giáo viên đã nghỉ hưu. Cô ấy có một đứa con trai du học ở Úc — đó là lý do căn hộ này bỏ trống suốt 3 tháng qua." Tôi sững người. Hắn nói đúng. Trong điện thoại, danh bạ "Mẹ" hiện lên với cái tên Nguyễn Thị Lan. "Còn muốn hỏi gì nữa không?" giọng hắn có chút giễu cợt, "Hay để tôi đứng đây đến khi thây ma lên đây ăn thịt cả hai?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Bảo hắn đặt súng xuống trước rồi mới mở cửa — không thể tin tưởng một người lạ có vũ khí
Tôi hít một hơi sâu, cố giữ giọng bình tĩnh: "Đặt súng xuống trước đã. Tôi không mở cửa cho người lạ có vũ khí trong tay." Im lặng. Rồi tiếng kim loại va chạm nhẹ trên nền gạch. "Được rồi, súng dưới đất. Tôi lùi lại ba bước. Hài lòng chưa?" Tôi hé cửa, thấy hắn đứng cách đó vài mét, hai tay giơ lên. Hắn cao, gương mặt góc cạnh, đôi mắt sắc lạnh nhưng có gì đó... cô đơn. Tôi mở toang cửa, cúi xuống nhặt khẩu súng — và ngay lập tức, hắn nói: "Cô cầm súng kiểu đó thì chỉ có bắn trúng chân mình thôi. Đưa đây tôi chỉ cho."
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn thẳng vào mắt hắn, hỏi thẳng: "Anh có phải là người đã gửi tin nhắn cho tôi trước đó không? Và tại sao lại giúp tôi?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, không né tránh: "Anh có phải là người đã gửi tin nhắn cho tôi trước đó không? Và tại sao lại giúp tôi?" Minh khẽ nhếch môi, một nụ cười không rõ ý tứ. "Phải, tôi gửi. Vì sao à?" Hắn khoanh tay, tựa lưng vào tường. "Vì tôi thấy cô từ ban công tòa nhà này — lúc cô vừa tỉnh dậy, mặt mày hoảng loạn, chạy quanh phòng như con thú bị nhốt. Một mình giữa ngày tận thế, lại là phụ nữ — cô không sống nổi ba ngày nếu không có người chỉ đường." Giọng hắn pha chút khinh khỉnh, nhưng mắt lại có gì đó... quan tâm? "Với lại," hắn nói tiếp, "tôi nợ chủ căn hộ này một ân tình. Bà ấy từng giúp tôi lúc tôi mới chuyển đến. Coi như trả nợ."
BẠN ĐÃ CHỌN
Chấp nhận đi theo hắn — dù vẫn nghi ngờ, nhưng ở một mình giữa đống thây ma còn nguy hiểm hơn
Tôi gật đầu, cất khẩu súng vào thắt lưng. "Được, tôi đi với anh. Nhưng đừng tưởng tôi tin anh hoàn toàn." Minh nhếch mép cười, nhặt khẩu súng dưới đất lên. "Khôn đấy. Đi theo tôi, im lặng, bám sát — và đừng có la lên dù có thấy gì." Hắn mở cửa căn hộ, hé nhìn ra hành lang vắng lặng. Mùi ẩm mốc và máu tanh xộc vào. Xa xa, tiếng bước chân loạng choạng vọng từ cuối hành lang. Minh ra hiệu im lặng, rồi lách ra ngoài. Tôi bám theo, tay đặt lên cán dao găm. Từng bước chân trên sàn gạch vọng lại như tiếng tim đập. Đến cầu thang bộ, hắn dừng lại, lắng nghe. Từ dưới tầng, tiếng rên rỉ vọng lên — nhiều, rất nhiều.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


