Chương 3 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Rút dao găm ra, thì thầm: "Chúng ta đánh hay chạy? Tôi theo anh." — sẵn sàng chiến đấu
Tôi rút dao găm ra, thì thầm: "Chúng ta đánh hay chạy? Tôi theo anh." Minh liếc nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi lập tức trở lại vẻ lạnh lùng. "Đánh thì ngu. Tầng dưới có ít nhất năm con — nghe tiếng rên là biết. Đi đường thang máy thì càng ngu hơn — mất điện là chết kẹt." Hắn chỉ về phía cuối hành lang, nơi có cánh cửa sắt nhỏ: "Cầu thang thoát hiểm phía sau tòa nhà. Dẫn thẳng ra bãi xe. Tôi để xe ở đó." Hắn nhìn tôi, chờ đợi. "Nhưng phải băng qua hành lang tầng 2 — nơi có thể có thây ma. Cô đi không?"
BẠN ĐÃ CHỌN
Đề nghị: "Tôi đi trước, anh che chắn phía sau — tôi không thích bị bất ngờ từ sau lưng"
Minh nhướn mày nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ bất ngờ pha chút thích thú. "Cô chắc chứ? Chưa cầm súng bao giờ, dao thì vừa dính máu lần đầu — mà đã đòi đi trước?" Hắn lắc đầu, nhưng khóe môi lại cong lên. "Được, tôi thích cái gan của cô. Nhưng mà này — đi trước không có nghĩa là lao đầu vào ổ thây ma đâu. Quan sát, lắng nghe, và đừng có anh hùng. Khi nào thấy nguy hiểm thì dừng lại, ra hiệu cho tôi." Hắn lùi lại một bước, nhường đường cho tôi. "Nhớ, tôi ở ngay sau lưng cô. Nếu cô làm hỏng chuyện, tôi sẽ kéo cô ra — dù cô có muốn hay không." Tôi hít sâu, siết chặt dao găm trong tay, bước ra hành lang tối om.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rón rén tiến về phía cầu thang thoát hiểm, áp sát tường, lắng nghe từng tiếng động nhỏ nhất
Tôi áp sát vào tường, từng bước rón rén như mèo trên nền gạch lạnh. Mỗi tiếng động nhỏ — tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng nước nhỏ giọt từ đâu đó — đều khiến tim tôi thắt lại. Cầu thang thoát hiểm hiện ra trước mắt, cánh cửa sắt hé mở, để lộ một khoảng tối om. Từ khe cửa, tiếng rên rỉ vọng lên rõ hơn — nhưng không phải từ dưới, mà từ ngay bên trong cầu thang. Có thứ gì đó đang đứng ngay sau cánh cửa. Tôi đông cứng, tay đặt lên dao găm. Minh cũng dừng lại, tôi có thể cảm nhận hơi thở của hắn sau gáy mình. Hắn không nói gì, chỉ khẽ đặt tay lên vai tôi — ra hiệu dừng lại.
BẠN ĐÃ CHỌN
Rút súng ra, thì thầm với Minh: "Tôi mở cửa, anh bắn — phối hợp một lần xem sao"
Tay tôi rút khẩu súng ngắn ra, cảm giác kim loại lạnh lẽo trong lòng bàn tay ướt mồ hôi. Tôi thì thầm với Minh: "Tôi mở cửa, anh bắn — phối hợp một lần xem sao." Hắn khựng lại một nhịp, rồi khẽ gật đầu, nâng súng lên ngang tầm mắt. "Đếm đến ba. Mở nhanh, lùi ngay — đừng có đứng đó nhìn." Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, hít một hơi thật sâu. Cảm giác như cả thế giới nín thở chờ đợi. "Một... hai..." — tôi đẩy mạnh cánh cửa, nó bật tung ra. Ánh sáng mờ ảo từ hành lang hắt vào cầu thang, để lộ một bóng người đang đứng đó — quay lưng về phía chúng tôi, vai khẽ nhúc nhích như đang nhai thứ gì đó. Nghe tiếng động, nó từ từ quay đầu lại.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Lùi nhanh ra sau, nhường chỗ cho Minh xử lý — hắn là lính đặc công, tôi nên để người có kinh nghiệm làm việc đó
Tôi lùi nhanh ra sau, lưng áp vào tường, nhường không gian cho Minh. Hắn không chần chừ — hai tiếng nổ bóp nghẹt vang lên, thây ma đầu tiên gục xuống. Nhưng ngay sau đó, từ trong bóng tối của cầu thang, một bóng người khác lao ra — nhanh hơn, mạnh hơn. Nó không phải thây ma thường! Minh kịp né sang bên, nhưng móng tay nó xé toạc vai áo hắn. Hắn rên lên, lảo đảo lùi lại. "Chạy!" hắn gầm lên, vừa bắn tiếp hai phát. Một phát trượt, một phát ghim vào vai thây ma dị biến — nhưng nó vẫn đứng vững. Cầu thang thoát hiểm giờ là bẫy chết.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


