Chương 4 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Rút dao găm, lao lên hỗ trợ Minh — hai người đánh một con thây ma vẫn hơn một mình hắn chống đỡ
Tôi rút dao găm, lao lên phía Minh. Hắn đang vật lộn với thây ma dị biến, một tay giữ chặt vai bị thương, tay kia chống đỡ những cú vồ của nó. Tôi hét lên, đâm mạnh lưỡi dao vào sườn nó — nhưng chỉ xé toạc lớp áo rách. Nó quay ngoắt về phía tôi, đôi mắt trắng dã long lên dữ tợn. Minh nhân cơ hội, nâng súng lên bóp cò. Một phát. Trúng đầu. Thây ma đổ gục. Cả hai tôi thở hổn hển, dựa lưng vào tường. Vai Minh đẫm máu, mặt hắn tái nhợt. "Cô... cóc khô... không nghe lời tôi..." hắn nói giữa những hơi thở gấp. Nhưng mắt hắn nhìn tôi, có gì đó không còn lạnh lùng như lúc đầu nữa.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo hắn đứng dậy: "Còn đường nào khác xuống bãi xe không? Nhanh lên, tiếng súng sẽ thu hút thêm bọn chúng"
Tôi kéo mạnh tay Minh đứng dậy. Hắn nhăn mặt vì đau nhưng không rên rỉ. "Còn đường nào khác xuống bãi xe không? Nhanh lên!" Hắn nghiến răng, chỉ về phía cuối hành lang: "Cầu thang bộ chính... tầng 1 có cửa thông ra bãi xe sau. Nhưng phải băng qua sảnh lớn." Đúng lúc đó, tiếng bước chân loạn xạ vọng lên từ cầu thang thoát hiểm — bọn thây ma đang kéo đến vì tiếng súng. Minh loạng choạng đứng dậy, mặt tái mét. "Đi mau!" hắn khàn giọng. Cả hai lao về phía cầu thang bộ chính. Tiếng gầm rú từ phía sau ngày một gần. Đến cửa cầu thang, tôi đẩy mạnh — và đứng trước mặt chúng tôi là một khoảng không tối om, tiếng rên rỉ vọng lên từ dưới sảnh như một bản hợp xướng của địa ngục.
BẠN ĐÃ CHỌN
Kéo Minh vào góc tối gần đó, tắt đèn pin, nín thở chờ bọn thây ma đi qua — ẩn núp là lựa chọn an toàn hơn
Tôi kéo mạnh Minh vào góc tối giữa một bồn cây cảnh khô héo và bức tường bê tông. Tay tôi bấm tắt đèn pin, cả hai chìm vào bóng tối tuyệt đối. Hơi thở của Minh phả vào gáy tôi, nặng nhọc và nóng hổi. Tôi cảm nhận được máu từ vết thương của hắn thấm qua áo, ướt đẫm vai mình. Tiếng bước chân loạng choạng vang lên từ cầu thang — rồi dừng lại ngay trước cửa. Tôi nín thở, tay siết chặt dao găm đến trắng bệch. Cánh cửa sắt từ từ mở ra, một bóng thây ma lảo đảo bước vào hành lang. Nó dừng lại, nghiêng đầu như đang ngửi — rồi từ từ quay về phía góc tối nơi chúng tôi trốn. Tim tôi như ngừng đập. Minh khẽ rút súng, nhưng tôi đặt tay lên nòng hắn, lắc đầu. Một phát súng nữa sẽ kéo cả đàn đến.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhẹ nhàng nhặt một viên sỏi dưới đất, ném về phía cuối hành lang để đánh lạc hướng nó
Tay tôi mò mẫm dưới đất, chạm phải một viên sỏi nhỏ. Nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, tôi ném nó về phía cuối hành lang. Viên sỏi lăn trên nền gạch, tạo ra tiếng lách cách khô khốc. Thây ma khựng lại, quay đầu về hướng phát ra âm thanh. Nó rên rỉ, lảo đảo bước về phía cuối hành lang — xa dần chỗ chúng tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cảm giác như trái tim sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Khi thây ma đã khuất sau góc tường, tôi kéo Minh đứng dậy. Hắn tái mét, mồ hôi lạnh ướt đẫm trán. "Cô... làm tốt lắm," hắn thì thào, giọng yếu ớt. "Nhưng vết thương của tôi... cần băng lại, nếu không tôi sẽ không đi được xa hơn đâu."
BẠN ĐÃ CHỌN
Lắc đầu: "Không có thời gian đâu. Tôi đỡ anh, cố gắng đi tiếp xuống bãi xe — xe anh có đồ sơ cứu không?"
Minh gật đầu, nghiến răng chịu đau khi tôi quàng tay hắn qua vai mình. "Có... hộp sơ cứu trong cốp xe," hắn nói giữa những hơi thở gấp. "Xe màu xám, đỗ ở góc cuối bãi." Cả hai lảo đảo tiến về phía cầu thang bộ. Từng bước xuống tầng dưới vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Đến tầng 1, cánh cửa thông ra bãi xe hiện ra trước mắt — nhưng qua ô kính mờ, tôi thấy bóng người loạng choạng bên ngoài. Không chỉ một, mà ít nhất ba bóng. Minh thở khò khè bên tai tôi: "Ra ngoài là đối mặt với chúng. Cô có muốn... đổi ý không?"
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


