Chương 5 / 9
Vạn Tâm Miêu
Vạn Tâm Miêu · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Tìm tình yêu đích thực
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Vạn Tâm Miêu từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Đặt Minh dựa vào tường, nói: "Anh ở đây, tôi đi một mình. Tôi sẽ lái xe đến cửa đón anh — nhanh hơn"
Mắt Minh mở to, hắn định phản đối nhưng tôi đã đặt hắn dựa vào tường. "Điên à? Cô không biết lái!" hắn gắng gượng nói. "Xe số sàn — cô có biết côn lùi là gì không?" Tôi nheo mắt. Trong truyện, nhân vật chính từng lái xe tải — tôi đọc rồi. "Tôi học nhanh lắm," tôi đáp, giọng cứng rắn hơn tôi tưởng. Minh nhìn tôi một lúc, rồi rút chùm chìa khóa từ túi áo ném cho tôi. "Xe màu xám, biển số 29A-123.45. Nếu cô không về được... tôi sẽ không ra ngoài tìm cô đâu." Giọng hắn lạnh, nhưng mắt lại không nói lời đó. Tôi siết chìa khóa trong tay, đẩy cửa bước ra bãi xe. Ánh nắng xỉn màu chiếu xuống những hàng xe đỗ lộn xộn. Ba bóng thây ma đang lảng vảng — hai gần cửa ra vào, một ở gần chiếc xe màu xám. Chúng chưa thấy tôi.
Bạn có thể thay đổi kết cục
Tạo nhân vật của riêng bạn trong thế giới Tự do và viết nên một câu chuyện khác.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhặt một viên đá, ném xa về phía cuối bãi để đánh lạc hướng bọn chúng, rồi nhanh chân chạy đến xe
Tôi cúi xuống, tay mò tìm viên đá dưới nền xi măng. Một mảnh gạch vỡ — đủ nặng. Tôi lấy đà, ném mạnh về phía cuối bãi. Nó đập vào thùng xe tải cũ kỹ, phát ra tiếng "choang" vang dội. Cả ba thây ma đồng loạt quay đầu, rồi lảo đảo kéo về hướng phát ra âm thanh. Tôi không chần chừ — lao nhanh về phía chiếc xe màu xám, chân chạy như bay trên nền xi măng. Bóng thây ma gần nhất cách tôi chỉ chục mét, nhưng nó đã bị thu hút bởi tiếng động. Tôi mở cửa xe, nhảy vào trong, tay run run cắm chìa khóa. Tiếng máy nổ giòn tan vọng ra — và ngay lập tức, ba cái đầu thây ma quay ngoắt về phía tôi. Chúng gầm rú, lao thẳng tới.
BẠN ĐÃ CHỌN
Bình tĩnh lùi xe, đỗ sát cửa rồi hạ kính xuống hét: "Minh! Lên xe mau!" — giữ động cơ nổ để sẵn sàng chạy
Tôi đạp côn, lùi xe một cách vụng về nhưng quyết đoán. Chiếc xe màu xám lùi dần về phía cửa, tôi hạ kính xuống, hét to: "Minh! Lên xe mau!" Cánh cửa bật mở, Minh loạng choạng lao ra, mặt tái mét, tay ôm chặt vai bị thương. Hắn mở cửa ghế phụ, ngã vật vào trong. "Đi! Đi mau!" hắn gầm lên. Tôi đạp ga, chiếc xe lao vọt về phía trước — ngay lúc ba thây ma lao tới, một con đập vào hông xe phát ra tiếng "rầm" chát chúa. Tay lái lảo đảo, nhưng tôi gồng mình giữ vững, lao thẳng ra cổng bãi xe. Kính chiếu hậu cho thấy bóng chúng ngày càng xa dần. Tôi thở hổn hển, tay vẫn run run trên vô lăng. Minh ngồi bên cạnh, nhắm mắt, thở gấp. Máu từ vai hắn chảy xuống ghế, thấm đẫm một vùng đỏ thẫm.
BẠN ĐÃ CHỌN
Tấp xe vào lề đường ngay khi ra khỏi khu vực nguy hiểm — băng bó vết thương cho Minh trước khi hắn kiệt sức
Tôi tấp xe vào lề đường, tắt máy, vội vàng mở cốp tìm hộp sơ cứu. Minh ngồi bất động, hơi thở yếu ớt. Tôi tìm thấy hộp cứu thương dưới đống đồ lộn xộn — băng gạc, cồn, kéo. Quay lại ghế phụ, tôi cẩn thận cắt áo khoác của hắn, để lộ vết thương sâu hoắm ở vai. Máu vẫn rỉ ra, nhưng không còn chảy mạnh như lúc đầu. Tôi cắn môi, đổ cồn lên vết thương. Minh rít lên, tay nắm chặt thành ghế. "Cố chịu đi," tôi thì thầm, quấn băng quanh vai hắn. Khi hoàn thành, tôi nhìn hắn — mặt tái nhợt, môi khô nứt. Hắn mở mắt, nhìn tôi một lúc rồi khẽ nói: "Cô biết băng bó... không tồi." Một nụ cười yếu ớt thoáng qua.
BẠN ĐÃ CHỌN
Nhìn ra ngoài đường, hỏi: "Có ai thân cận với anh không? Gia đình, bạn bè — họ còn sống không?"
Tôi nhìn ra ngoài đường qua ô kính xe. Những tòa nhà đổ nát, xe cộ bỏ hoang, vài bóng người loạng choạng phía xa — cảnh tượng hoang tàn như trong phim. Minh im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói: "Mẹ tôi... mất năm ngoái. Bố thì không có trong đời tôi từ nhỏ. Bạn bè?" Hắn cười khẩy, một nụ cười đắng. "Trong quân đội, bạn bè là người chết cùng nhau. Nhưng bọn họ — tôi không biết còn ai sống sót không." Giọng hắn nghẹn lại. Tôi nhìn thấy một tia yếu đuối hiếm hoi trong đôi mắt lạnh lùng đó. Hắn quay đi, nhìn ra cửa sổ. "Tôi chỉ có một mình. Đã luôn như vậy." Một khoảng lặng rơi xuống giữa hai người.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.


