Chương 14 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
Im lặng bước về phía hắn, tay đặt lên chuôi Hàn Thiết: "Đi theo ta. Đừng làm ầm ĩ nếu ngươi muốn sống."
Người trẻ áo xám nhìn tôi, mắt hắn dao động. Mồ hôi lấm tấm trên trán, tay siết chặt vạt áo. Hắn biết mình đã bị lộ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Một thoáng do dự, rồi hắn gật đầu – bước theo tôi ra khỏi đại điện, qua hành lang vắng, đến một căn phòng nhỏ không người.
Khi cánh cửa khép lại sau lưng, hắn quay lại nhìn tôi, giọng run run: "Ngươi... ngươi muốn gì ở ta?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, tay vẫn đặt trên chuôi kiếm: "Ta muốn ngươi nói – ai sai ngươi bỏ độc vào rượu của bệ hạ?"
BẠN ĐÃ CHỌN
"Nói ra, ta sẽ tha mạng. Còn không, ngươi biết kết cục của kẻ ám sát Tần vương là gì."
Người trẻ áo xám run lên, mắt hắn nhìn quanh căn phòng như tìm đường thoát. Nhưng không có lối nào – chỉ có tôi và thanh Hàn Thiết sáng loáng dưới ánh đèn dầu.
"Ta... ta không biết chủ mưu là ai." – giọng hắn lắp bắp – "Một người đàn ông mặc áo bào đen, mặt bịt kín, đến gặp ta trong đêm. Hắn trả ta năm mươi lượng vàng để làm việc này. Hắn nói nếu ta thành công, hắn sẽ đưa ta rời khỏi Tần quốc."
Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt: "Ta chỉ là một thái giám hèn mọn. Ta không dám từ chối."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Người đàn ông áo bào đen đó – hắn có dấu hiệu gì đặc biệt không? Giọng nói? Vóc dáng? Mùi hương?"
Người trẻ áo xám nhắm mắt, cố nhớ lại. "Hắn... hắn cao, hơn ta một cái đầu. Giọng khàn, như người đã già nhưng cố nén lại. Và..." – hắn mở mắt, nhìn tôi – "Hắn có mùi. Mùi thảo mộc khô, như người thường xuyên tiếp xúc với thuốc bắc."
Mắt hắn sáng lên: "Trong cung này, chỉ có một người thường xuyên ngâm mình trong thuốc bắc – thái giám già coi kho thảo dược phía đông. Hắn tên là Lý Tĩnh, nhưng mọi người gọi hắn là Lý độc dược."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ngươi có chắc không? Một lời nói dối, và ngươi sẽ chết ngay tại đây."
Người trẻ áo xám run bắn, mắt hắn mở to, mồ hôi lấm tấm trên trán. "Ta thề! Ta thề trước trời đất! Hắn là Lý Tĩnh – thái giám coi kho thảo dược phía đông. Hắn luôn có mùi thuốc bắc, không thể nhầm được!" – hắn nói, giọng như van lơn.
Tôi nhìn vào mắt hắn, tìm kiếm một tia dối trá. Nhưng chỉ thấy sợ hãi. Có thể hắn nói thật – hoặc hắn là một kẻ diễn xuất tài tình.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Ngươi nói hắn là Lý Tĩnh. Vậy hãy nói cho ta biết – hắn có vết sẹo nào trên người không? Một dấu hiệu để nhận diện?"
Người trẻ áo xám cố nhớ, mắt hắn đảo quanh. "Hắn... hắn có một vết sẹo dài trên cổ, phía bên trái, như vết dao cắt. Và khi hắn cười, răng hắn bị thiếu một cái ở hàm trên." Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt: "Hắn luôn đeo một chiếc vòng ngọc bích để che vết sẹo đó."
Thông tin này khớp với những gì tôi đã thấy – thái giám già trước cửa thư phòng, với vết sẹo cổ và dáng đi khập khiễng. Mọi mảnh ghép bắt đầu khớp lại.
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



