Chương 16 / 36

Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương

Mạc Phàm · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mạc Phàm
Chỉ số ở chương 16
Sinh Lực20/100
Kỹ Năng86/100
May Mắn64/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Lý Tĩnh
nghi phạm mới, có sẹo cổ, đang chạy trốn
Hàn Cốc
khai báo, hoảng sợ
Mạnh Nghị
đồng minh tin cậy
Thái giám già
nghi ngờ cao độ, đang âm mưu
Lão áo bào đen
đồng minh tạm thời
Tần Doanh Chính
tin tưởng sâu sắc
Người trẻ áo xám
khai báo, hoảng sợ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 76

BẠN ĐÃ CHỌN

Lao đến, chụp lấy vai hắn trước khi hắn kịp mở cửa.

Tôi lao đến, tay chụp mạnh vào vai Lý Tĩnh. Hắn giật mình, chìa khóa rơi khỏi tay, kêu "keng" trên nền đá. Tôi xoay người hắn lại, áp hắn vào cánh cửa gỗ, tay siết chặt cổ áo hắn.

"Chạy đi đâu vậy, Lý độc dược?" – giọng tôi lạnh tanh.

Hắn thở hổn hển, mắt nhìn tôi đầy sợ hãi. Mồ hôi chảy dọc theo vết sẹo trên cổ. "Ngươi... ngươi không hiểu đâu. Nếu ta không làm, chúng sẽ giết ta."

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Lượt 77

BẠN ĐÃ CHỌN

"Ngươi sẽ dẫn ta vào căn phòng này. Ta muốn xem bên trong có gì."

Lý Tĩnh run lên, mắt hắn nhìn tôi như nhìn tử thần. Hắn cúi xuống nhặt chìa khóa, tay run đến mức suýt làm rơi lần nữa. Tiếng chìa khóa cắm vào ổ, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong hành lang vắng.

Cánh cửa nặng nề từ từ mở ra, một luồng khí lạnh và ẩm mốc ùa ra. Bên trong tối om, chỉ có một tia sáng yếu ớt từ một ngọn nến sắp tắt ở góc phòng. Tôi thấy những kệ gỗ chất đầy lọ thủy tinh và bình sứ, cùng với một bàn gỗ lớn ở giữa, trên đó trải đầy giấy tờ và bản đồ.

"Vào đi." – Lý Tĩnh thì thầm, giọng khàn đặc.

May Mắn 2
Lượt 78

BẠN ĐÃ CHỌN

Kéo hắn lại, thì thầm: "Ngươi vào trước, thắp thêm đèn. Nếu có trò gì, ngươi biết kết cục rồi đấy."

Lý Tĩnh run rẩy bước vào căn phòng tối, tay hắn mò mẫm tìm bật lửa. Một tiếng "xẹt" vang lên, rồi ngọn lửa từ chiếc đèn dầu bùng lên, chiếu sáng căn phòng nhỏ. Những bức tường đá phủ đầy bụi, trên đó treo những bản đồ cũ và những tấm da thuộc có viết chữ cổ.

Giữa phòng là một chiếc bàn gỗ lớn, trên đó bày la liệt lọ thủy tinh đựng đủ loại bột màu – trắng, vàng, xanh lá. Một góc bàn có một cuộn giấy da mở ra, vẽ một sơ đồ phức tạp – đường đi vào cấm cung, đánh dấu vị trí các trạm canh gác.

Lý Tĩnh đứng đó, tay cầm đèn, run lên từng hồi. Hắn quay lại nhìn tôi, mắt đầy van lơn.

May Mắn +2
Lượt 79

BẠN ĐÃ CHỌN

"Ai là người đã vẽ bản đồ này? Hắn có trong cung không?"

Lý Tĩnh nhìn cuộn giấy da, môi hắn run lên. "Hắn... hắn là người đã vẽ. Một người đàn ông cao lớn, luôn mặc áo bào đen. Hắn đến gặp ta ba lần, đưa bản đồ này và bảo ta đánh dấu những nơi canh gác lỏng lẻo." Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt: "Hắn nói hắn là người của Sở quốc, nhưng ta không tin. Giọng hắn nói chữ Tần rất chuẩn."

Tôi nhìn xuống bản đồ – những nét vẽ tinh xảo, chính xác đến từng chi tiết. Người vẽ hẳn phải là người trong cung, hoặc đã từng ở trong cung rất lâu.

May Mắn 2
Lượt 80

BẠN ĐÃ CHỌN

Ta nhìn chằm chằm vào cuộn giấy rất lâu. “Người của Sở quốc…” Ta khẽ lặp lại lời của Lý Tĩnh. Không. Có gì đó không đúng. Ta trải bản đồ ra trên bàn. Những đường nét quá sạch sẽ. Khoảng cách giữa các cung điện được tính toán gần như tuyệt đối. Những vị trí canh gác cũng được đánh dấu theo một cách rất có hệ thống. Một người chỉ dựa vào trí nhớ khó có thể vẽ được như vậy. Nhưng điều khiến ta chú ý nhất lại không phải bản đồ. Mà là cách hắn dùng nó. “Lý Tĩnh.” Ta ngẩng đầu. “Ngươi nói hắn bảo ngươi đánh dấu những nơi canh gác lỏng lẻo?” “Đúng…” “Vậy hắn không cần bản đồ để tìm đường.” Ta chỉ vào những điểm được đánh dấu. “Hắn đã biết đường từ trước.” Lý Tĩnh nuốt nước bọt. Ta im lặng. Một người hiểu rõ hoàng cung đến mức này… Hoặc là người đã sống trong cung rất lâu. Hoặc… Ta nhìn lại những nét vẽ trên giấy. …hắn không thuộc về thời đại này. Ta lập tức gạt suy nghĩ ấy khỏi đầu. Chưa đủ bằng chứng...

Tôi gấp bản đồ lại, nhìn thẳng vào Lý Tĩnh. "Hắn đã biết đường từ trước – vậy nên hắn mới cần ngươi đánh dấu chỗ canh gác lỏng lẻo, để chọn thời điểm ra tay." Tôi chỉ vào những điểm đánh dấu: "Những chỗ này, hắn định tấn công vào canh mấy?"

Lý Tĩnh run lên: "Đêm trăng tròn. Canh ba. Hắn nói sẽ có người mở cửa đông cung cho hắn."

May Mắn +2
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.