Chương 17 / 36
Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương
Mạc Phàm · Tự do
Xem chỉ số nhân vật

Mục tiêu
Sống sót bằng mọi giá
Quan hệ
Muốn kết thúc khác?
Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.
Vào vai nhân vật nàyBẠN ĐÃ CHỌN
"Ai sẽ mở cửa? Tên của hắn – nói ngay."
Lý Tĩnh run bần bật, mồ hôi chảy thành dòng trên mặt hắn. "Ta... ta không biết tên hắn. Hắn luôn đeo mặt nạ đen, chỉ để hở hai mắt. Nhưng ta biết hắn là một võ quan trong cung – ta thấy hắn mặc giáp dưới lớp áo bào khi hắn xoay người."
Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt: "Hắn có một thanh kiếm dài, chuôi khắc rắn mặt trời. Và khi hắn đi, hắn không bao giờ đi qua cửa chính – luôn qua một lối nhỏ phía đông, gần khu nhà quan lại."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Mô tả thanh kiếm đó cho ta – có chữ khắc gì trên lưỡi không?"
Lý Tĩnh nhắm mắt cố nhớ, tay hắn run run chỉ vào không trung. "Thanh kiếm dài, lưỡi rộng, màu xám đen. Trên lưỡi có khắc một hàng chữ nhỏ – ta không đọc được, nhưng nhìn giống chữ cổ của người Sở." Hắn mở mắt, nhìn tôi: "Và trên chuôi, ngoài hình rắn mặt trời, còn có một viên ngọc xanh ở giữa."
Tôi im lặng suy nghĩ. Một võ quan trong cung, mang kiếm khắc chữ Sở và ngọc xanh – đây là manh mối quan trọng.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Viên ngọc xanh đó – nó có hình gì? Tròn hay khắc thành hình thù gì?"
Lý Tĩnh nhíu mày, tay hắn đưa lên vẽ một hình tròn trong không khí. "Nó tròn, nhưng không phải tròn hoàn hảo – hơi méo một chút, như một giọt nước. Trên mặt ngọc có khắc một đường cong, như hình lưỡi liềm." Hắn ngừng lại, mắt sáng lên: "Ta nhớ rồi – hôm ta nhìn kỹ, ta thấy đường cong đó thực ra là hình một con rắn đang uốn mình, nhưng bị mờ đi vì thời gian."
BẠN ĐÃ CHỌN
"Một viên ngọc hình giọt nước, khắc rắn uốn mình – đây là ấn ký của một tổ chức. Ngươi có biết ý nghĩa của nó không?"
Lý Tĩnh lắc đầu, mắt hắn đờ đẫn. "Ta không biết. Ta chỉ là một thái giám coi kho thảo dược, không phải người của thế giới đó." Hắn ngừng lại, rồi bỗng nhiên mắt sáng lên: "Nhưng... có một lần ta nghe hắn nói chuyện với người khác qua cửa. Hắn nói: 'Con rắn sẽ nuốt chửng mặt trời'."
Câu nói đó vang lên trong đầu tôi như một lời nguyền. Rắn nuốt mặt trời – một biểu tượng của sự hủy diệt và tái sinh.
BẠN ĐÃ CHỌN
"Con rắn nuốt chửng mặt trời... Đây là ám chỉ việc lật đổ Tần vương. Ngươi có biết hắn định ra tay khi nào không?"
Lý Tĩnh run lên, mắt hắn nhìn quanh căn phòng như sợ có ai nghe thấy. "Hắn nói... đêm trăng tròn. Khi mặt trăng lên cao nhất, canh ba." Hắn nuốt nước bọt: "Hắn bảo ta chuẩn bị thêm độc dược, để tẩm vào tên nếu cần. Hắn nói sẽ có ít nhất năm người cùng hắn đột nhập."
Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?
Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.



