Chương 18 / 36

Xà Ảnh: Mật lệnh Tần Vương

Mạc Phàm · Tự do

Xem chỉ số nhân vật
Mạc Phàm
Chỉ số ở chương 18
Sinh Lực20/100
Kỹ Năng86/100
May Mắn64/100

Mục tiêu

Sống sót bằng mọi giá

Quan hệ

Lý Tĩnh
đồng minh bất đắc dĩ
Hàn Cốc
khai báo, hoảng sợ
Mạnh Nghị
đồng minh tin cậy
Thái giám già
nghi ngờ cao độ, đang âm mưu
Lão áo bào đen
đồng minh tạm thời
Tần Doanh Chính
tin tưởng sâu sắc
Người trẻ áo xám
khai báo, hoảng sợ

Muốn kết thúc khác?

Chơi lại vai Mạc Phàm từ chương 1 và tự chọn hướng đi của mình.

Vào vai nhân vật này
Lượt 86

BẠN ĐÃ CHỌN

"Đêm trăng tròn là ba đêm nữa. Chúng ta có thể bẫy hắn – ngươi sẽ giúp ta."

Lý Tĩnh run lên, mắt hắn nhìn tôi như nhìn một kẻ điên. "Ngươi muốn ta phản bội hắn? Nếu hắn biết, hắn sẽ giết ta – và cả nhà ta nữa!" – giọng hắn nghẹn lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng lạnh tanh: "Nếu ngươi không giúp, ta sẽ giết ngươi ngay bây giờ. Còn nếu ngươi giúp, ngươi có thể sống – và ta sẽ bảo vệ ngươi khỏi hắn."

Hắn im lặng một lúc lâu, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cuối cùng, hắn gật đầu: "Ta... ta sẽ làm. Ngươi muốn ta làm gì?"

May Mắn 2
Lượt 87

BẠN ĐÃ CHỌN

"Hãy nói cho ta biết mật khẩu và tín hiệu liên lạc. Ta sẽ đóng giả ngươi để gặp hắn."

Lý Tĩnh trợn mắt nhìn tôi, mặt hắn tái mét. "Ngươi... ngươi điên rồi! Hắn sẽ nhận ra ngươi ngay lập tức!" – hắn lắc đầu nguầy nguậy. Nhưng rồi, dưới ánh nhìn lạnh lùng của tôi, hắn đành chịu thua.

"Hắn dùng mật khẩu 'rắn hổ mang' – ta phải đáp lại 'mặt trời lặn'. Tín hiệu là ba tiếng gõ nhanh, một tiếng dài lên cánh cửa gỗ phía đông kho thảo dược." Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt: "Hắn thường đến vào cuối canh hai, khi trời tối hẳn."

Lượt 88

BẠN ĐÃ CHỌN

"Hãy dạy ta cách đi đứng và nói chuyện giống ngươi. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến ta chết."

Lý Tĩnh nhìn tôi từ đầu đến chân, mắt hắn đánh giá từng chi tiết. "Ngươi cao hơn ta, vai rộng hơn. Nhưng nếu ngươi khom lưng và hạ thấp vai, có thể qua mắt hắn trong bóng tối." Hắn bắt chước dáng đi khập khiễng của mình: "Ta bị đau chân trái từ nhỏ, nên mỗi bước đều hơi nghiêng về bên phải. Ngươi phải tập đi như vậy."

Hắn chỉ vào cổ họng: "Giọng ta khàn vì uống thuốc bắc nhiều năm. Ngươi nên nói nhỏ, ngập ngừng, như thể luôn sợ hãi. Hắn quen với dáng vẻ đó của ta rồi."

Kỹ Năng +2May Mắn 2
Lượt 89

BẠN ĐÃ CHỌN

"Tập đi thử cho ta xem. Ta sẽ bắt chước ngươi ngay bây giờ."

Lý Tĩnh gật đầu, hắn đứng dậy và bắt đầu đi lại trong căn phòng nhỏ. Từng bước chân của hắn nặng nề, vai trái thấp hơn vai phải, mỗi bước đều kéo lê chân trái một chút. Hắn quay lại nhìn tôi: "Thấy chưa? Ta đi như vậy suốt ba mươi năm rồi."

Tôi quan sát kỹ từng chi tiết – cách hắn nghiêng người, cách tay phải hắn khua nhẹ khi bước, cách đầu hắn hơi cúi xuống như thể luôn nhìn mặt đất. Tôi hít sâu, rồi bắt chước.

Bước đầu tiên vụng về, nhưng dần dần tôi cảm nhận được nhịp điệu. Tôi kéo lê chân trái, hạ thấp vai trái, cúi đầu – và trong bóng tối, tôi có thể qua mắt bất kỳ ai không quen thân với Lý Tĩnh.

Hắn nhìn tôi, mắt mở to: "Kinh khủng... ngươi giống đến đáng sợ."

Kỹ Năng +2
Lượt 90

BẠN ĐÃ CHỌN

"Tốt. Bây giờ hãy kể cho ta nghe về lần cuối ngươi gặp hắn – hắn nói gì, làm gì, thái độ ra sao."

Lý Tĩnh nhắm mắt, nhớ lại. "Lần cuối là ba đêm trước. Hắn đến kho thảo dược vào cuối canh hai, như thường lệ. Hắn đưa cho ta một túi vải đỏ, bảo ta trộn thêm bột trắng vào rượu tẩm bổ của Tần vương." Hắn ngừng lại, nuốt nước bọt: "Hắn rất bình tĩnh, không hề vội vàng. Khi ta run tay làm rơi một lọ thuốc, hắn chỉ nhìn ta, không nói gì – nhưng ánh mắt hắn khiến ta lạnh sống lưng."

Mắt hắn mở ra, nhìn tôi: "Trước khi đi, hắn nói: 'Đêm trăng tròn, mọi thứ sẽ kết thúc. Ngươi nhớ có mặt ở cửa đông cung canh ba.' Rồi hắn biến mất trong bóng tối."

Kỹ Năng 4May Mắn +4
Chương này do AI tạo ra

Muốn viết tiếp câu chuyện của riêng bạn?

Tạo nhân vật, chọn tính cách, và để AI dẫn dắt bạn qua những ngã rẽ bất ngờ.